VietCatholic News
(01 Mar 2010 17:19)
Chủ đề của Sứ điệp
Mùa Chay năm 2010
là: sự công bằng,
theo câu nói của
Thánh Phaolô trong
thư gửi tín hữu
Rôma: “Sự công chính
của Thiên Chúa được
tỏ hiện qua đức tin
vào Chúa Kitô” (Rm
3, 21-22).
Qua sứ điệp này Đức
Thánh Cha Bênêđictô
kêu gọi các tín hữu
hãy “xây dựng các xã
hội công bằng”,
trong đó mọi người
“nhận được những gì
cần thiết để sống
theo đúng phẩm giá
con người” và trong
đó “sự công chính
được làm cho sống
động bởi tình yêu”.
Đó là các phận vụ cụ
thể Đức Thánh Cha ủy
thác cho con cái
mình trong Mùa Chay
Thánh này. Giáo Hội
luôn bênh vực cho
công lý, lưu ý tới
việc thăng tiến nhân
sinh, việc phân phát
công bằng các tài
nguyên tự nhiên và
đưa ra các giáo huấn
xã hội liên hệ tới
các sinh hoạt này.
Năm khái niệm: công
bằng, bác ái, huynh
đệ, tự do và liên
đới luôn gắn liền
với nhau. Việc tranh
đấu cho công bằng có
gốc rễ luân lý, đó
là gốc rễ của giá
trị liên đới và
huynh đệ mà Kitô
giáo gọi là bác ái.
Thiếu công bằng là
hậu quả của một thái
độ căn cốt bên trong
con người. Sứ điệp
viết: “Sự bất công
từ đâu tới? Thánh sử
Marco ghi lại những
lời sau đây của Chúa
Giêsu, được lồng vào
trong cuộc tranh
luận thời đó về
những điều thanh
sạch và những điều ô
uế: “Không có gì từ
bên ngoài con người
vào nơi họ, có thể
làm cho họ ra ô uế.
Nhưng là những điều
từ bên trong con
người đi mới làm cho
họ ra ô uế. Vật đi
ra từ con người là
điều làm cho con
người ra ô uế. Quả
vậy phát xuất ra từ
bên trong, nghĩa là
từ cõi lòng con
người, từ đó phát
xuất ra những ý định
xấu xa.” (Mc 7,
14-15. 20-21). Từ
đây, Đức Thánh Cha
cho thấy, đối với
những người Biệt
phái, thì căn nguyên
của sự dữ, sự ác,
của bất công, đến từ
một căn cớ bên ngoài
con người. Theo quan
điểm này, bao nhiêu
ý thức hệ đã nhận ra
một loại căn nguyên
nào đó của sự bất
công trong xã hội,
và họ tìm mọi cách
để loại bỏ, có khi
dựng nên một chế độ,
một ý thức hệ và một
cơ cấu quyền lực để
chống lại bất công
và loại bỏ những áp
bức xã hội. Một điều
thật trớ trêu, đó là
có khi con người lại
dùng cả bạo lực nữa
để chống lại cái mà
gọi là bất công.
Nhưng Sứ điệp Mùa
Chay khẳng định
ngay: “Cách thế suy
nghĩ này, Chúa Giêsu
đã cảnh cáo thật là
ngây thơ và ảo
tưởng. Sự bất công,
hậu quả của sự dữ,
không chỉ có nguyên
nhân bên ngoài mà
thôi; nó có nguồn
gốc từ cõi lòng con
người, từ đó nảy
sinh mầm mống của
một cung cách sống
chung với sự dữ”. Sứ
điệp nhắc lại kinh
nghiệm đau thương
sâu thẳm của tác giả
Thánh vịnh 51: “Này
đây, chính trong tội
lỗi mà tôi đã sinh
ra, chính trong tội
mà mẹ tôi đã hoài
thai tôi” (Tv 51,
7). Rồi Sứ điệp giải
thích thêm về cái
căn gốc bên trong
của sự dữ và của mọi
hành động bất công:
đó là con người bị
xô đẩy mạnh mẽ vào
trong một thái độ
làm mất đi khả năng
hiệp thông với người
khác, mà theo bản
tính, con người
hướng về sự chia sẻ,
nhưng họ cảm thấy
nơi mình một mãnh
lực thật lớn lao,
làm cho họ quay trở
về với chính mình,
khép lại sống cho
mình, và có thái độ
thật là nguy hiểm là
muốn sống trên người
khác và chống lại
người khác.
Tôi đọc được câu
chuyện trên
tuoitre.com. Những
kẻ vô lương tâm sống
trên người già. Thật
đau lòng! Thật bất
công!
Chăn dắt người già
“Hàng chục ông cụ,
bà cụ 70-80 tuổi lụ
khụ ngồi lọt thỏm
trong những chiếc xe
lăn, trên tay là
những xấp vé số,
đằng sau họ là những
người khỏe mạnh đẩy
xe hoặc hình ảnh các
cụ ngồi co ro, run
rẩy bên lề đường ăn
xin xuất hiện ở
nhiều tuyến đường,
cây cầu trên địa bàn
TP.HCM... Mấy ngày
qua, Sài Gòn trở
lạnh, các cụ vẫn
phải lê lết thân già
dưới sương đêm,
trong những đợt gió
rét lạnh trên đường.
PV Tuổi Trẻ đã lần
theo ba đường dây
chăn dắt người già
tại Sài Gòn. Đường
dây chăn dắt người
già đi ăn xin do tên
C. (quê ở Quảng Lưu,
Quảng Xương, Thanh
Hóa) cầm đầu. Cứ
khoảng 20g, C. lại
chở các cụ ông, cụ
bà trên 70 tuổi tới
các cây cầu Ông Lớn,
Ông Bé... trên đại
lộ Nguyễn Văn Linh
(Q.7) để “hành nghề”
ăn xin.
Suốt quá trình các
cụ ngồi co ro xin
tiền trên cầu, C.
luôn di chuyển một
cách bí mật để giám
sát. Cứ khoảng vài
giờ, C. lại chở các
cụ thay đổi địa điểm
từ cây cầu này qua
cây cầu khác... Đến
khoảng 0g, C. đảo xe
một vòng đón các cụ
về phòng trọ tại khu
trọ gần sân bóng đá
Kim Sơn (ấp 4, xã
Bình Hưng, huyện
Bình Chánh).
Tương tự, đường dây
chăn dắt người già
yếu đi bán vé số do
một người đàn ông
cũng tên C., quê ở
Phú Yên tổ chức. C.
thường về Phú Yên
gom các cụ già yếu
tại địa phương có
hoàn cảnh khó khăn,
neo đơn vào TP.HCM
dẫn đi bán vé số. C.
thuê một dãy phòng
trọ trên đường
Nguyễn Đình Chiểu
(Q.3) làm nơi trú
ngụ và điều phối
hoạt động của các cụ
già.
Một cụ ông trong
nhóm cho biết: “Tụi
tui già yếu rồi
không làm được gì ở
quê nữa, anh C. dẫn
vào đây bán vé số.
Cứ bán xong phải
giao tiền ngay và vé
số thừa cho chủ. Mỗi
tháng chủ trả khoảng
1 triệu đồng”.
Nỗi đau, nỗi tủi của
các cụ già bất hạnh
này quả là quá lớn!
Và chính quyền ra
tay: “Rạng sáng
2-12, Công an phường
Phú Hòa, thị xã Thủ
Dầu Một (Bình Dương)
đã kết hợp với Câu
lạc bộ phòng chống
tội phạm Phú Hòa bắt
quả tang một nhóm
chuyên chăn dắt
người già và trẻ em,
trong đó có cụ hơn
80 tuổi và có cháu
chỉ gần 10 tuổi.
Theo đó, nhóm này
thuê năm phòng trọ
tại khu phố 6,
phường Phú Hòa để ở.
Hằng ngày Trịnh Viết
Thuận (sinh năm 1978
tại Thanh Hóa) và vợ
là Phạm Thị Hòa
(1979, Hải Phòng)
cùng chị ruột Phạm
Thị Đạt thuê hai
thanh niên chở chín
người già và trẻ em
đến các khu chợ,
chùa và cây xăng để
ăn xin, bán vé số.
Hằng ngày mỗi người
phải đưa hết tiền
xin được cho vợ
chồng Thuận. Thời
gian “ăn xin” được
vợ chồng Thuận chia
ra nhiều ca và phải
làm việc đến tận 22
giờ.
Mỗi tháng Thuận sẽ
trả cho các cụ già
và trẻ em
600.000-700.000
đồng/người, trong
khi đó trung bình
mỗi ngày các cụ xin
được khoảng 200.000
đồng, có ngày xin
được 400.000 đồng.
Hiện Công an phường
Phú Hòa tiếp tục
điều tra làm rõ vụ
việc.”
(tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=351007&ChannelID=6).
Đó mới chỉ là một
vụ, một nơi. Còn
nhiều vụ khác, nhiều
nơi khác nữa khắp
trên mọi nẻo đường
đất nước. Hàng ngày
ra đường, gặp người
ăn xin, nhưng khó có
thể xác định được đó
là thật hay là giả.
Người ta lợi dụng
lòng tốt của người
khác để sống hưởng
thụ. Thật và giả
đang len lỏi trong
cuộc sống để rồi
nhiều người sống
thật rất ghét sự giả
dối. Ăn mặc rách
rưới, thấy khách bộ
hành đi đến thì chìa
tay ra, chìa cái mũ
ra, dọn sẵn một bộ
mặt bi thương, chuẩn
bị một giọng nói
thống thiết. Đó là
diễn xuất của những
người ăn xin thông
thường. Khi lối diễn
ấy không có hiệu
quả, người ăn xin
thường dùng cả thuật
hóa trang. Dùng cả
đạo cụ. Thuốc đỏ,
bông gòn và băng dán
có thể dễ dàng biến
một cái chân lành
lặn thành ghẻ lở,
đầy thương tích. Khi
bị công an rượt
đuổi, họ có thể chạy
rất nhanh nhưng sau
đó lập tức biến
thành một gã què, lê
lết vỉa hè, đầu chợ,
miệng hát nghêu ngao
những lời ai oán.
Người khó tính có
thể lật tẩy họ bằng
cách giật tung những
bông băng để chứng
minh với thiên hạ
rằng họ đang đóng
kịch, đang lừa bịp,
nhưng người dễ tính
thì nói: “Cứ coi như
đó là một cái nghề.
Họ cũng đóng kịch
như ai, có điều tư
thế của họ hèn kém
hơn, họ không có sân
khấu, không có bục
diễn, họ chỉ có vỉa
hè, xó chợ vì thế mà
họ chỉ ‘lượm bạc
cắc’.” Có kẻ đóng
vai các nhà sư khất
thực, lợi dụng sự mộ
đạo của quần chúng.
Ở nhà họ có thể là
một bợm nhậu, buổi
tối họ có thể là một
tay xí phé có máu me
nhưng đúng chánh ngọ
họ khoác áo cà sa đi
chân đất, tay cầm
bình bát và…xuống
đường. Cách ăn xin
này đòi hỏi phải có
ngoại hình nhưng
không cần phải diễn
xuất gì nhiều mà chỉ
cần “ngậm miệng ăn
tiền” là đủ. Đã có
lần tôi rất xúc động
trước hình ảnh một
bà mẹ tả tơi bế đứa
bé mắt đầy ghèn đang
ngủ mê mệt, mặc cho
ruồi bu đen kịt trên
mặt. Bà mẹ run rẩy
lê bước trên hè phố.
Về sau có người bảo
tôi rằng đó cũng là
một màn kịch. Tôi
cãi: “Nhưng đứa bé
thì không thể đóng
kịch được”. Người nọ
giải thích rằng đứa
bé đã được cho uống
thuốc ngủ để nó ngủ
suốt ngày.Trong các
mùa thi, đi ngoài
phố, chúng ta dễ bắt
gặp một chàng trai
trẻ ra dáng thư
sinh, bước đến chào
và nói: “Em ở miền
Tây lên thi đại học,
không may bị móc túi
mất hết tiền bạc,
giấy tờ. Em không
biết làm sao trở về
quê.”. Tình cảnh như
vậy thật đáng ái
ngại. Nếu bạn gặp
một người như thế
bạn có sẵn sàng móc
ví của mình ra
không? Có nghĩa là
bạn có tin đó là sự
thật?
(x.daohieu.wordpress.com).
Xã hội con người ta
kể ra cũng lắm
chuyện độc ác, nhiều
chuyện giả dối. Càng
văn minh hiện đại,
hình như lại càng
độc ác thâm hiểm thủ
đoạn bất công và lừa
lọc hơn. Chữ Tâm bây
giờ trong xã hội
thiếu vắng quá.
Báo chí hằng ngày
thông tin nhan nhản
về những hiện tượng
và vụ việc tiêu cực,
như: tham ô, mại
dâm, ma túy, buôn
lậu, móc ngoặc, đâm
thuê chém mướn, gian
lận và dối trá không
những trong thương
mại hoặc trong các
công trình xây dựng
mà đến cả trong giáo
dục, thể thao và
ngành xét xử.
Một xã hội được quản
lý trước nhất bằng
luật pháp. Nhưng
luật lệ phải hợp lý
và chặt chẽ, vừa lý
tưởng vừa sát thực
tế, hữu hiệu, hết
sức tiên liệu những
trường hợp cụ thể có
thể xảy ra để ngăn
ngừa tối đa những sơ
hở mà người dân có
thể luồn lách, lợi
dụng. Về mặt này thì
nhiều luật lệ của
Việt Nam, bất cứ
trong ngành nào,
cũng còn rất yếu
kém. Song dù luật lệ
có hoàn hảo tới đâu
và các biện pháp
trừng phạt có khắt
khe đến mấy cũng
không thể nào chi
phối trọn vẹn con
người được. Vả lại,
đó cũng không phải
là chức năng của
luật lệ. Có một kẽ
hở mà không luật lệ
nào bít lại được, đó
là lòng người là cái
tâm. Xã hội chỉ quản
lý bề ngoài của con
người, không quản lý
được và cũng không
được phép quản lý bề
trong,tư tưởng, tình
cảm, lương tâm của
họ.
Nền giáo dục nào
cũng đều có ba mặt:
thể dục, trí dục và
đức dục. Giáo dục
đạo đức liên quan
tới cái tốt cái xấu,
cái đúng cái sai, và
trực tiếp nhằm vào
cái tâm. Không một
xã hội nào có thể
tồn tại nếu lòng
nguời không chịu
tuân phục các chuẩn
mực đạo đức luân lý.
Những giá trị đạo
đức như tôn trọng sự
thật, lương thiện,
nhân ái vị tha, công
bằng chẳng hạn, là
giá trị cho bất cứ
ai sống trong bất cứ
xã hội nào. Và những
"phản giá trị" như
gian dối, ích kỷ,
bất công đều là xấu
đối với mọi người.
Đức Thánh Cha khẳng
định trong Sứ điệp
Mùa Chay năm 2010,
điều con người
thiếu, đó là tình
yêu, đó là con người
cần Thiên Chúa. Con
người chỉ sống trọn
vẹn và được hạnh
phúc, khi họ sống
với và sống nhờ cũng
như sống trong tình
yêu mà Thiên Chúa đã
ban cho họ, khi tạo
dựng nên họ. Con
người chỉ sống hạnh
phúc khi nhận ra
Thiên Chúa ở bên
cạnh mình và sống
với mình: con người
cần Thiên Chúa. Đó
là tất cả cái làm
thỏa mãn con người
và làm cho cuộc sống
của họ nên trọn vẹn
và được hạnh phúc.
Đức Thánh Cha trích
dẫn câu nói của
Thánh Augustinô như
sau: “Nếu sự công
bằng là nhân đức đem
trả lại cho con
người điều thuộc về
họ... thì không thể
gọi là công bằng,
khi người ta kéo họ
ra khỏi và xa Thiên
Chúa chân thật” (De
civitate Dei, XIX,
21). Như vậy thật là
bất công khi không
đem cho con người
tình yêu và Thiên
Chúa và khi làm cho
con người không nhìn
nhận tôn thờ Thiên
Chúa. Làm như thế,
là không trả lại cho
họ “cái thuộc về
họ”, mà lại là cái
chính yếu. Trong
việc chấn hưng đạo,
thực thi công bằng,
tôn trọng sự thật,
rất cần đến vai trò
của tôn giáo. Tôn
giáo nhắm trực tiếp
vào nội tâm con
người, vì thế có lẽ
tôn giáo còn hữu
hiện hơn xã hội rất
nhiều trong việc chế
ngự cái xấu, cổ vũ
cái tốt. Bởi vì tôn
giáo chân chính nào
cũng đều kêu gọi,
động viên, giáo dục
con người làm lành
lánh dữ, vươn lên
làm chủ phần hạ đẳng
nơi mình để thăng
hoa phần cao thượng
trong sáng. Người ta
có thể không sợ dư
luận hay luật pháp
(vì còn có thề che
dấu luồn lách),
nhưng một khi đã tin
vào Ðấng Linh Thiêng
và nếu đó là một
niềm tin sống động,
người ta khó có thể
không sợ sự phán xét
của lương tâm và
nhất là của Ðấng họ
thờ kính. Các nhà
lãnh đạo tôn giáo và
tín đồ các tôn giáo
nghĩ gì về trách
nhiệm của mình trước
sự xuống dốc đạo đức
hiện nay? Và chính
quyền các cấp đã đủ
tin tưởng để giúp
các tôn giáo góp
phần của họ cho xã
hội trong lãnh vực
này chưa? Người ta
phải quay về với cái
tâm của mình, phải
tìm sự thật về mình
không phải từ cái
chúng ta có, như của
cải, địa vị, học
thức, quyền bính...,
không phải từ cách
mình thường nghĩ về
mình (vì ai cũng
thương mình nên dễ
dàng nghĩ sai), cũng
không phải từ dư
luận của kẻ khác
(hình ảnh mà xã hội
có về ta cũng thường
hời hợt và sai sót),
song đối diện với
Thiên Chúa. Thánh
Phanxicô nói: "Con
người trước mặt
Thiên Chúa như thế
nào thì chỉ là thế
ấy, không hơn, không
kém".(Lm Nguyễn Hồng
Giáo).
Sứ điệp Mùa Chay mời
gọi dấn thân đóng
góp vào việc kiến
tạo các xã hội công
bình:“Chính vì ý
thức mạnh mẽ về cảm
nghiệm này, người
Kitô hữu được thúc
đẩy để đóng góp vào
việc kiến tạo những
xã hội công bình,
trong đó tất cả nhận
được những gì cần
thiết để sống theo
phẩm giá riêng của
con người và trong
đó sự công chính
được làm cho sống
động bởi tình yêu”.
Đức Thánh Cha cũng
nhắc lại việc sống
Mùa này trong cái
nhìn về sự công
chính: “Anh Chị Em
thân mến, mỗi năm
trong dịp Mùa Chay,
Giáo Hội mời chúng
ta hãy kiểm điểm lại
đời sống chúng ta
dưới ánh sáng của
giáo huấn từ Tin
Mừng. Năm nay Tôi
muốn giới thiệu với
Anh Chị Em một vài
suy tư về chủ đề
thật lớn lao rộng
rãi là sự công
chính, khởi đầu từ
lời Thánh Phaolô gửi
tín hữu tại Rôma: Sự
công chính của Thiên
Chúa được tỏ hiện
qua đức tin vào Chúa
Kitô”. Đó là việc
phải làm trong Mùa
Chay: kiểm điểm lại
đời sống nhất là
những lỗi phạm về
đức công bằng.
Trong phần kết luận,
Sứ điệp gợi lại cách
vắn tất các việc làm
thông thường trong
Mùa Chay: “Anh Chị
Em thân mến, Mùa
Chay đạt tới tột
đỉnh trong Tam Nhật
vượt qua, trong đó
cả năm nay nữa,
chúng ta cử hành sự
công chính của Thiên
Chúa, đó là sự trọn
vẹn của đức ái, của
ơn huệ, của việc cứu
rỗi. Chớ gì thời
gian thống hối này
trở nên cho mỗi kitô
hữu thời gian của
việc trở về đích
thực và thời gian
hiểu biết sâu xa về
mầu nhiệm của Chúa
Kitô, đến để hoàn
tất mọi sự công
chính”.
Sống Mùa Chay đích
thực là rèn luyện
nội tâm để lớn lên
trong tình yêu. Làm
những việc lớn lao
mà không có tình yêu
cũng chỉ là vô ích,
như lời thánh Phaolô
dạy: “Giả như tôi có
nói được các thứ
tiếng của loài người
và của các thiên
thần đi nữa, mà
không có đức mến,
thì tôi cũng chẳng
khác gì thanh la
phèng phèng, chũm
choẹ xoang xoảng.
Giả như tôi được ơn
nói tiên tri và được
biết hết mọi điều bí
nhiệm, mọi lẽ cao
siêu, hay có được
tất cả đức tin đến
chuyển núi dời non,
mà không có đức mến,
thì tôi cũng chẳng
là gì. Giả như tôi
có đem hết gia tài
cơ nghiệp mà bố thí,
hay nộp cả thân xác
tôi để chịu thiêu
đốt, mà không có đức
mến, thì cũng chẳng
ích gì cho tôi” (1Cr
13, 1-3).
Lm Giuse Nguyễn
Hữu An.