Người Buôn Gió
Sự
Thay Thế Của Trần Gian
Sau sự
kiện ở Tòa Khâm Sứ , âm mưu biến đất của giáo hội thành
những món lợi khổng lồ của một số thế lực không thành khiến
chúng trở nên thù ghét đức TGM Ngô Quang Kiệt. Từ đó chúng
bằng mọi thủ đoạn, âm mưu liên tiếp để triệt hạ bằng được
Đức Ngài.
Hành
động dũng cảm đứng ra cất lên tiếng nói, đòi hỏi sự phải
trái công minh của TGM Ngô Quang Kiêt là một hành động hy
hữu của người đứng đầu một cộng đồng trong mấy chục năm qua
ở Việt Nam. Thường thì chính quyền quản lý rất chặt chẽ mọi
cá nhân nào có triển vọng sẽ là lãnh đạo những tổ chức như
tôn giáo bằng cách mua chuộc, gài bẫy hay đe dọa, và chính
quyền rất thành công trong những thủ đoạn thế này. Bởi vậy
khi TGM Ngô Quang Kiệt người lãnh đạo tinh thần của hàng
triệu người Công Giáo miền Bắc khảng khái cất tiếng nói đòi
chính quyền phải minh bạch, rõ ràng trong chuyện chiếm đất
nhà thờ để bán thu tiền của chính quyền Hà Nội. Hành động
can đảm ấy của ĐTGM đã thu hút sự kinh trọng của hàng triệu
giáo dân và cũng thu hút sự ngưỡng mộ của đại đa số quần
chúng nhân dân mọi giai tầng trong xã hội bấy lâu nay đang
phải chịu đựng mọi bất công vì sợ hãi.
Khi mà
hàng triệu giáo dân hướng về ngài trong niềm tôn kính, thì
cũng là lúc hàng triệu người không công giáo nhưng yêu
chuộng sự thật, công lý cũng hướng sự mong mỏi về ngài. Tất
cả đều cầu mong cho ngài được vững vàng bình an trong một
niềm tin chính nghĩa.
Chính
quyền thù hận muốn triệt bỏ ngài, vì họ coi ngài như một cản
trở trong những việc làm đen tối của họ, những việc làm xấu
xa mà nhờ đó chính quyền mới tồn tại đến nay. Những toan
tính của một bộ máy nhà nước đồ sộ, đầy quyền lực, tiền bạc
bắt đầu được dựng lên kế hoạch để triệt hạ cá nhân ĐTGM Hà
Nội.
Tưởng
rằng những con người hiểu biết, đạo đức sẽ hết lòng bênh vực
ngài. Hóa ra việc ấy chỉ có ở những người giáo dân đơn sơ.
Còn ở những nơi cao hơn trong giáo hội công giáo Việt Nam,
chiếc ghế TGM Hà Nội mà TGM Ngô Quang Kiệt nếu ra đi sẽ đầy
hấp dẫn, quyến rũ với nhiều đức ngài khác. Chưa bao giờ
chiếc ghế ấy lại dễ dàng để họ ngồi đến thế, chỉ một điều
kiện giản dị là đứng cùng với chính quyền. Quên đi máu của
người Công Giáo đổ ở Đồng Chiêm, Tam Tòa, Tòa Khâm Sứ, quên
đi những án tù mà nhà nước bổ xuống đầu giáo dân Thái Hà,
làm ngơ đi những phần đất giáo hội bị lấy mất, làm ngơ đi sự
thật bị chà đạp. Chỉ cần làm ngơ và quên đi những thứ đó,
chức TGM Hà Nội sẽ đến lượt mình ngồi. Những vị khác yên ổn
rồi thì mong muốn mình được yên ổn. Đáng nhẽ phải xấu hổ khi
không dám cất tiếng nói hiệp thông với những giáo dân, giáo
xứ bị áp bức thì thôi, đàng này vì xấu hổ muốn xóa thái độ
im lặng lúc đó bằng cách vu cho những hành động cao cả đòi
công lý, sự thật là không ôn hòa, để cho thấy mình là ôn
hòa. Rồi hùa vào với chính quyền , tiếp tay đẩy ĐTGM Ngô
Quang Kiệt đi. Vì Ngài còn ở đó, thì họ sẽ còn xấu hổ với
những hành động dũng cảm của Ngài mà họ không dám làm.
Sự
hiệp ý cùng chính quyền với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam để
bưng bít sự thật, đưa thông tin sai lệch đến Vatican nhằm
thay đổi TGM Ngô Quang Kiệt sẽ là vết đen buồn trong lịch sử
Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Không những chỉ gây thất vọng
trong GHCGVN thôi, mà sự hiệp ý này sẽ còn là điều mà cả xã
hội Việt Nam, những người yêu sự thật phải chạnh lòng. Dư
luận hiển nhiên chỉ biêt rằng , lý do ông Kiêt bị đi là do
phản ứng lại hành vi sai trái của chính quyền. Đương nhiên
họ nghĩ vậy vì sự thật họ là vậy, họ chứng kiến như vậy.
Một
luồng dư luận ca than rằng sao ĐTGM Ngô Quang Kiệt cứ gây
mất lòng chính quyền làm gì, sao không để yên ổn mà sống.
Đây là luồng suy nghĩ mà các thế lực đen tối đã triệt để lợi
dụng để làm sai lệch về hình ảnh ĐTGM Ngô Quang Kiệt.
Người
ta cố tình quên đi nguyên nhân từ đâu đến, quên đi TGM Ngô
Quang Kiệt trước lúc đứng lên tiếng nói đòi công lý , ngài
là một người hiền lành, khiêm tốn và hiền dịu đến đâu. Có
phải tự ngài đòi hỏi gì đâu, chỉ đến khi những chiếc xe ủi,
xe đóng cọc tiến vào mảnh đất Tòa Khâm Sứ ý định biến đây
thành khu kinh doanh ăn chơi ngài mới lên tiếng đó sao. Một
người bị đánh cướp trăng trợn mà cất tiếng lên án kẻ đánh
cướp lại thành người gây hấn không chịu yên ổn sao. Cái lẽ
vô lý ấy vốn dĩ là có lý ở Việt Nam hàng chục năm nay ăn sâu
vào đầu óc mọi người. Bị chính quyền áp bưc thì cam chịu,
nói lại liền bị vu là thích gây hấn. Ý nghĩ đấy ăn sâu vào
người ta thành một ý thức cư xử trong tình huống ấy đúng
nhất là cam chịu., thế nên phản ứng lại với ý thức máy móc
đó là sai, là khônghòa, gây xáo trộn.
Quan
hệ của GHCGVN không thể giống quan hệ của những người cộng
sản với cộng sản. Người CSVN lãnh đạo đất nước, người dân VN
khi bị người CS Trung Quốc mạnh hơn bất chấp công lý bắn
giết bừa bãi, thái độ của CSVN là im cho yên chuyện, chỉ
biết nhẫn nhục chịu đựng. Đó là quan hệ của CS với CS. Còn
tinh thần của người CG không thể bị áp dụng cái lối của
người CS như vậy được. Không thể song hành, hợp tác với
chính quyền để làm ngơ đi công lý và sự thật như vậy được.
Một vị
phó TGMHN đang tới HN để chuẩn bị ngày tiếp chức TGM mà
chính quyền Hà Nội đã dọn sẵn, mặc nhiên là vị này đã làm
nhiều việc thỏa lòng chính quyền trước kia và hứa hẹn tương
lai sẽ còn hiệp ý với chính quyền nhiều hơn. Không hiểu
chiếc ghế TGMHN quyến rũ thế nào mà khiến lòng thế gian át
hẳn lòng con Chúa đến vậy.
Nhưng
toan tính quyền lợi của ai đó trong HĐGM chỉ khiến người đời
thêm mất đức tin vào Thiên Chúa, bởi đến họ đức cao như vậy
còn hiệp ý với đen tối để cầu vinh. Thì nói gì đến đức tin
được nữa.
http://nguoibuongio.multiply.com/journal/item/449/449