Đôi điều suy nghĩ về sự ra đi của đức TGM
Ngô Quang Kiệt
LTS: Bài viết dưới đây thể hiện quan điểm riêng của tác giả
Việc tòa thánh Vatican bất ngờ công bố quyết định bổ nhiệm Đức
cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn từ Đà Lạt ra Hà Nội để chuẩn bị thay
Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã làm nóng dư luận suốt tuần vừa
qua, bởi trước đó chỉ vài ngày mọi người vẫn tin rằng đó chỉ là
những lời ‘đồn thổi’ thiếu logic. Bởi việc này là do tòa thánh
Vatican quyết định, nhưng trước nay chúng ta lại chưa hề biết
đến trường hợp nào tòa thánh lại chịu ‘xuống nước’ trước những
yêu sách ‘vô lối’ đòi thuyên chuyển một chức sắc cao cấp của
giáo hội như Hà Nội muốn áp đặt lên Đ/c Kiệt. Chính vì thế rất
nhiều người đã không khỏi ngỡ ngàng và thất vọng. Thậm chí đến
cả Lm. Pascal Nguyễn Ngọc Tĩnh, một người rất am hiểu tình hình
giáo hội cũng đã phải thốt lên, rằng đó là một “cảm giác thật
khó tả”!
Sự thật phũ phàng!
Có thể nói suốt chiều dài lịch sử 350 năm tồn tại của giáo hội
VN chưa bao giờ việc đi ở của một vị giám mục lại trở thành ‘nan
đề’ và được dư luận quan tâm một cách đặc biệt như trường hợp
của đức cha Kiệt. Không chỉ có các báo công giáo đưa tin - bình
luận thôi, vụ việc cũng đã thu hút nhiều báo đài lớn như BBC,
VOA, RFA, RFI v.v…
Trước một làn sóng quá nhiều người không đồng tình như vậy, cho
dù ai có giải thích theo cách nào, kể cả việc nhân danh đức tin
để giải thích rằng đây là do “thánh ý Chúa” đi chăng nữa, thì
vẫn luôn còn đó một sự thật hết sức phũ phàng: đó là chức danh
TGM Hà Nội của đ/c Kiệt đã bị ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo đòi
lấy đi trước cả khi tòa thánh Vatican ra quyết định mang nội
dung như ông Thảo yêu cầu.
Tưởng cũng cần nhắc lại vào ngày 15/10/2008 UBND Tp.Hà Nội từng
đứng ra tổ chức một ‘cuộc họp báo’ nhưng khách mời chủ yếu là
các đại sứ quán để nghe ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo tuyên bố
rằng TP.Hà Nội “sẽ đề nghị thuyên chuyển Đức Tổng Giám mục Ngô
Quang Kiệt ra khỏi Giáo phận Hà Nội”. Và nay thì điều này đã
thành sự thật.
Như vậy, dù muốn hay không chúng ta vẫn phải tin rằng nguyên
nhân cốt lõi khiến đ/c Kiệt phải ra đi chính là để thỏa mãn đòi
hỏi của chính quyền Hà Nội. “Sức khỏe” chỉ là lý do ‘vay mượn’.
Điều đáng buồn cho giáo hội là ở chỗ này. Trong khi giáo dân
chúng ta vẫn thường được dạy “Chúa là Đường và là Sự Thật… chỉ
có sự thật mới là vĩnh cửu, là cứu cánh và là ơn cứu rỗi… chọn
đi theo Chúa là phải chọn sự thật làm bạn đồng hành v.v…” nhưng
nay khi đụng đến sự thật về tuyên bố của ông Nguyễn Thế Thảo mới
thật là… hỡi ôi! chẳng thấy vị giám mục nào trong HĐGMVN dám đả
động đến nó!?
Chỉ bấy nhiêu thôi thiết tưởng cũng đã quá đủ để mọi người chẳng
phải nhọc công đi tìm “một nửa sự thật” nào khác, như một bài
viết trên trang HĐGMVN từng đặt vấn đề với nuvuongcongly.net
Đ/c Kiệt ‘mất ngủ’ hay giáo hội đang lâm trọng bệnh?
Bất cứ ai quan tâm lo lắng đến vận mệnh giáo hội cũng có lý do
chính đáng để ‘bất bình’ với quyết định của tòa thánh: Vì sao
giáo hội lại có thể để cho thế quyền can dự quá sâu vào việc
thay đổi thuyên chuyển nhân sự cấp cao như vậy? Và nhất là khi
việc làm này đại được viện dẫn bằng lý do hết sức dối trá “nhằm
thể theo tâm nguyện chung của người dân, giáo dân thủ đô” như
ông chủ tịch TP.Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đưa ra?
Ai theo dõi vụ Tòa Khâm Sứ hẳn đều biết chắc chắn không hề có
loại nguyện vọng ‘bất nhân thất đức’ như vậy trong dân chúng đối
với Đ/c Kiệt? (ngoại trừ hạng ‘giáo gian’ thì xin miễn bàn).
- Giả dối trắng trợn như thế, vậy mà ông Thảo vẫn chiến thắng
khi sắp sửa gạt được Đ/c Kiệt ra khỏi cương vị TGM thủ đô, một
vị trí mà thời gian qua Ngài đã tỏ ra có thừa khả năng chu toàn
nó hơn bất kỳ ai khác?
- Tại sao giáo hội lại để cho một sự dối trá lại lên ngôi một
cách dễ như vậy? Vì lợi ích lâu dài của cả giáo hội VN ư? Dựa
vào đâu để khẳng định và lấy gì đảm bảo?
- Sự lên tiếng không đồng tình của nhiều người trên các trang
mạng về việc đ/c Kiệt bị bứng ra khỏi Hà Nội một cách vô lý như
vậy há chẳng phải là điều chính đáng sao, khi mà chỉ mới cuối
năm vừa qua, nhân dịp khai mạc Năm thánh tại Sở Kiện giáo hội đã
nói nhiều về “niềm tự hào về đức tin trung kiên của các bậc cha
ông”. Vậy mà nay có người sống tinh thần đức tin kiên trung ấy
thì lập tức bị lên án là chia rẽ giáo hội? Nếu giáo hội thật sự
có đoàn kết tại sao Đ/c Kiệt lại bị lẻ loi bấy lâu như vậy?
Ai trong HĐGMVN có thể giải tỏa cho dư luận những câu hỏi trên
để đàn chiên hàng ngày khỏi mất công leo trèo tường lửa để đi
tìm ‘nửa sự thật’ không đáng tìm kia?
‘Biến cố’ Ngô Quang Kiệt?
Quyết định của tòa thánh bổ nhiệm đ/c Nhơn thay thế Đ/c Kiệt một
ngày gần đây rõ ràng có điều gì đó rất thiếu thuyết phục đối với
dư luận giáo hội.
Bởi khi nhìn lại những gì Đ/c Kiệt đã làm cho hai giáo phận Lạng
Sơn và Hà Nội chục năm qua, có thể nói hiếm có vị giám mục nào
có thể chu toàn cái mà nhà nước VN thường rêu rao là ‘tốt đời
đẹp đạo’ theo đúng nghĩa của nó như Ngài, mà bằng chứng dễ thấy
nhất là Đ/c Kiệt không chỉ được giáo dân khắp nơi mến mộ thôi,
mà còn được rất nhiều người ngoài đạo cả trong lẫn ngoài nước
kính trọng.
Một chủ chăn như thế vì sao lại phải từ bỏ cộng đoàn để ra đi?
Với tình thế giáo hội đang đầy rẫy những sự nghi kỵ, bị thù ghét
bởi thế quyền như hiện nay, việc vùi dập một chủ chăn cương
nghị, mẫu mực như Ngài có thể sẽ trở thành hiểm họa đối với giáo
hội. Bởi không ai có thể đoán trước được tương lai giáo phận Hà
Nội và cả giáo hội VN sẽ tốt hay sẽ xấu hơn hiện nay sau nước cờ
‘thí tốt’ này?
Tốt xấu ở đây tất nhiên không phải là chuyện đạo công giáo sẽ bị
Csvn công khai đàn áp. Thời đại ngày nay không còn có chỗ cho
những loại hành động ngu xuẩn ấy nữa, mà sẽ bằng những thủ đoạn
tinh vi hơn nhiều núp sau hàng giáo phẩm.
Thật lòng mà nói, bản thân tôi cũng như rất nhiều giáo dân quen
biết khác đều rất không đồng tình với Đ/c Nhơn về sự xuất hiện
của Ngài trên các phương tiện truyền thông nhà nước cùng ông thủ
tướng ở những thời điểm khá nhạy cảm. Như Ngài cùng một số vị
giám mục khác từ Long Khánh lặn lội ra tận Hà Nội để ‘chào’ ông
thủ tướng Dũng hồi năm 2008. Nếu HĐGMVN họp ở Hà Nội thôi thì
‘nhân tiện’ đã đành, đằng này…!? Phải chăng các vị đứng đầu giáo
hội chúng ta có nhiệm vụ phải báo cáo chính phủ kết quả cuộc họp
có “thành công tốt đẹp” hay không cho chính phủ nắm?
Gần đây hơn, trong khi một trong số những cơ sở quan trọng của
giáo hội là Giáo Hoàng Học Viện chưa đòi lại được, thì Đ/c Nhơn
lại đi nhận hơn chục hécta đất do thành phố Đà lạt ‘hào phóng’
cấp để xây dựng Trung tâm Mục vụ với lễ khánh thành rất ‘hoành
tráng’ được báo đài trong nước đưa tin ‘rầm rộ’. Làm thế để làm
gì để rồi phải ‘há miệng mắc quai’ với họ khi thấy Giáo Hoàng
Học Viện bị họ đào bới liền ngay sau đó?
Lịch sử một khi qua đi nó sẽ ‘đóng khung’ vĩnh viễn, không cho
phép bất kỳ ai thay đổi sửa chữa được điều gì sau đó. Chẳng còn
bao nhiêu ngày nữa, đ/c Kiệt sẽ phải rời khỏi Hà Nội. Liệu giờ
‘G’ của ngày ‘D’ bàn giao ấy sẽ đi vào lịch sử giáo hội như một
sự kiện đáng xấu hổ?
Có những biến cố mới xảy ra vài thập niên trước nhưng nay đã
được nhiều người nhắc lại với bao nuối tiếc! Như hai anh em ông
Diệm Nhu giá như sáng 03/11/1963 đừng gọi điện cho ‘Big Minh’
(tức tướng chủ mưu đảo chính Dương Văn Minh) thông báo nơi họ
đang ở để sau đó phải chui vào lòng chiếc thiết vận xa 113 tối
om làm mồi ngon cho lũ hèn hạ, mà họ cứ ‘ở lì’ trong nhà thờ Cha
Tam. Biết đâu số phận của vài chục triệu dân chúng miền Nam có
thể đã rẽ theo hướng khác tốt hơn nhiều so với hiện nay?
Không ít kinh nghiệm ‘đớn đau’ từ lịch sử chắc hẳn đang khiến
không ít người cũng như tôi đang băn khoăn tự hỏi, không biết
liệu lần “tuân theo Thánh ý Chúa” này của Đ/c Nguyễn Văn Nhơn có
thật sự sáng suốt hay không để sau này không ai phải nói câu
“giá như ngày ấy… “
Dư luận ‘nóng’ do đâu?
Vụ đ/c Kiệt bị trục xuất khỏi Hà Nội bỗng khiến tôi nhớ lại
chuyện Đ/c FX.Nguyễn Văn Thuận cũng từng bị trục xuất khỏi giáo
phận Sàigòn đúng 35 năm trước…
Cũng như bao vụ ‘lùm xùm’ khác xảy ra trong thời đại ngày nay
đều có ‘công trạng’ rất lớn của mạng internet và những gì đang
xảy ra với Đ/c Kiệt hiện nay cũng không thoát khỏi quĩ đạo
truyền thông này.
Nếu xét về mức độ hành xử vô lối của nhà cầm quyền Csvn đối với
hai vị chủ chăn này, rõ ràng vụ Đức cha FX.Nguyễn Văn Thuận
nghiêm trọng hơn nhiều nhưng lại có rất ít người biết. Vì như
chúng ta đều đã biết, sau khi cưỡng chiếm miền Nam chính quyền
cách mạng khi ấy chẳng những đã không công nhận quyết định bổ
nhiệm của tòa thánh (23/4/1975) đưa Đ/c Thuận về làm Phó GM
Sàigòn, nhưng thay vì buộc Ngài trở về Phan Thiết, thì vào ngày
lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (15/8/75) Ban Quân Quản Tp.Sàigòn đã
bắt và giam Ngài luôn cho mãi đến ngày 23/11/1988, nghĩa là sau
hơn 13 năm tù đày mới được trả tự do.
Nhưng giả dụ như thời Đ/c Thuận cũng có phương tiện internet đầy
đủ như bây giờ, chắc chắn nó cũng không thu hút sự quan tâm của
công luận như với trường hợp đ/c Kiệt khiến cả giáo hội phải
nóng lên suốt tuần qua.
Nguyên nhân của sự khác biệt theo chúng tôi là ở chỗ, những gì
xảy ra cho đ/c Thuận là do một mình Csvn ‘tự tung tự tác’ trong
men say chiến thắng 30/4/1975, còn với Đ/c Kiệt chuyện đã khác
hoàn toàn. Một mình Csvn không thể làm nổi nếu không được sự
chấp thuận của tòa thánh Vatican cũng như sự ủng hộ của HĐGM-VN.
Bởi nếu không, hẳn Đ/c Nhơn đã có thể từ chối.
Nhân đây người viết cũng xin nhắc lại một phát biểu có vẻ quá…
vô tư thoải mái của Lm.Huỳnh Công Minh với đài BBC hôm 23/4 khi
nói về việc Đ/c Nhơn không muốn nhận nhiệm sở mới, bởi vì "ngoài
kia khó khăn lắm trong lúc đó trong này đã yên hàng"!!!
Chúng tôi không biết ý nguyện thật sự của Đ/c Nhơn ra sao nhưng
những lời ‘tung hứng’ loại này trong cương vị một linh mục là
rất đáng xấu hổ. Tuy nhiên nó cũng phản ánh tư duy… ‘tìm chỗ ẩn
nấp’ hiện không phải là hiếm trong hàng giáo phẩm VN.
Trở lại với mục đích so sánh trên, là để chúng ta dễ nhận ra
rằng, lý do quan tâm của mọi người về việc đ/c Kiệt “phải ra đi”
(lời của BBC) chắc chắn không phải vì lời tuyên bố của ông
Nguyễn Thế Thảo. Bởi xét cho cùng, sau vụ đòi lại Tòa Khâm Sứ
của Đ/c Kiệt ‘bất thành’ và nhất là với lời tuyên bố “tự do tôn
giáo không phải là ân huệ…” anh chống tôi không được thì anh ắt
phải ra đi. Luật đời xưa nay nó vẫn luôn là vậy. Mà chính cách
xử lý trường hợp Đ/c Kiệt của cả tòa thánh Vatican lẫn HĐGM-VN
không được như nhiều người mong đợi, là thay vì giáo hội có cách
nào đó bảo vệ Đ/c Kiệt khỏi sự đe dọa của cường quyền, thì đã
nhanh chóng chấp nhận sự áp đặt của họ. Làm thế giáo dân không
còn cách hiểu nào khác hơn là giáo hội đã bị lũng đoạn bởi cường
quyền.
Chính cái nỗi lo này mới thật sự làm ‘náo loạn’ dư luận khiến
giáo hội bị nóng lên suốt tuần qua chứ chẳng phải do ‘âm mưu’
nào hết.
“Mặc cả”
Trang nuvuongcongly.net khi nói về vụ thuyên chuyển Đ/c Kiệt đã
dùng từ “mặc cả”, thoạt nghe có vẻ nặng nề. Tuy nhiên, chúng ta
cần biết rằng trong khi Vatican đối với Kitô hữu chúng ta là
‘Tòa Thánh’ thì với các thế lực trần gian đó lại là một vương
quốc có quyền lực trên trường quốc tế.
Do vậy, trong quan hệ với VN tòa thánh không bao giờ chỉ biết
chăm chăm đếm tới lui con số 6-7 triệu linh hồn tín hữu thôi. Mà
một khi Vatican đã không thể nhập vai ‘Tòa Thánh’ để rao giảng
với ‘con chiên’ Csvn được nữa, thì mọi sự “mặc cả” qua lại giữa
đôi bên nếu có cũng là chuyện bình thường tất yếu thôi.
Bức thư khẩn từ Hồng y Quốc vụ Khanh Bertone (tương đương chức
thủ tướng) gởi Đ/c Kiệt khi vụ TKS lên đến đỉnh điểm để giải
quyết vụ việc “sao cho êm đẹp” cho chúng ta thấy khả năng thi
hành những nhiệm vụ trần thế của các đấng bậc ở Vatican chẳng
thua gì các chính trị gia tên tuổi thế giới là bao.
Lý giải sự việc của tòa thánh như vậy nghe có vẻ hơi trần trụi,
nhưng nếu không, chúng ta sẽ chẳng còn cách nào khác để hiểu vì
sao Tòa thánh Vatican dễ dàng chấp thuận yêu cầu của nhà nước VN
muốn ‘bứng’ Đ/c Kiệt ra khỏi Hà Nội?
Một khi đã gọi là ‘mặc cả’ rồi thì ‘bánh ít ném đi’ chắc chắn sẽ
có ‘bánh qui quẳng lại’, vậy sau vụ thuyên chuyển này nhà nước
VN sẽ ‘ném’ cái gì lại cho giáo hội?
Gần đây chúng ta nghe nói nhiều về khả năng sẽ có một chuyến
tông du đến VN của ĐGH Benedictô XVI vào năm sau 2011 nhân kết
thúc Năm Thánh của giáo hội VN. Chưa biết khả năng này sẽ hiện
thực được bao nhiêu phần trăm, nhưng để điều này được xảy đến,
thì một trong những điều kiện gần như mang tính nguyên tắc ngoại
giao phải được khai thông, đó là bang giao giữa Vatican và VN dù
có thể sẽ chỉ là ở cấp độ thấp nhất.
Trước đây chúng ta cũng nghe nói Hà Nội sẽ không bao giờ dám qua
mặt ‘đàn anh’ TQ trong quan hệ với Vatican, nhưng nay tình thế
đã thay đổi hoàn toàn khác. Hơn bao giờ hết Hà Nội ráo riết vận
động có thêm càng nhiều đồng minh càng tốt trước khi ‘lỡ’ nổ ra
tranh chấp súng đạn với TQ nay mai.
Như vậy, khả năng thiết lập bang giao ở cấp cao nhất là trao đổi
đại sứ đang được Hà Nội nhắm đến. Điều này xảy ra sẽ tạo cơ hội
‘danh chính ngôn thuận’ nhất cho Hà Nội giúp họ giải tỏa vết nhơ
về vụ Tòa Khâm Sứ lỡ gây ra hai năm trước. Vì thử hỏi còn nơi
nào thích hợp cho vị đại sứ tòa thánh hơn cái ‘vườn hoang’ số 42
Nhà Chung vốn là nơi ở của vị khâm sứ cuối cùng hơn nửa thế kỷ
trước? Và như đã có lần chúng tôi nêu ra, khi trưng dụng làm
vườn hoa, Hà Nội đã ra lệnh đập phá tất các công trình trong
khuôn viên này nhưng họ lại không đụng gì đến tòa nhà chính cũ
kỹ được xem là di sản của giáo hội, hẳn họ cũng có ý toan tính
điều gì nên mới chừa lối thoát ‘cửa hậu’ như vậy?
Giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ theo cách này, còn là bức thông điệp
mà Hà Nội muốn gởi cho những vị chủ chăn nào muốn giống như Đ/c
Kiệt: “xin thì cho nhưng đòi thì dứt khoát không trả!”.
Phải chăng đây cũng vì tòa thánh muốn hướng đến cách giải quyết
này đối với những tài sản của giáo hội đang bị chiếm dụng và
được nhà nước VN xem là “đôi bên cùng có lợi”, vì thế mà Đ/c
Kiệt đã “phải ra đi”!?
Sàigòn, 26/4/2010