Thư gửi em,
một tín hữu Kitô
mới ra khỏi nhà
tù nhỏ
 |
| |
Lê Thị
Công Nhân thân
mến,
Hẳn là giờ này,
em đang náo nức
trên đường trở
về ngôi nhà thân
yêu của em, chắc
chỉ còn vài giờ
nữa, em sẽ được
gặp lại những
cảnh vật và con
người quen thuộc
sau cả ngàn ngày
xa cách, bị giam
cầm và trấn bức
trong “nhà tù
nhỏ” của chế độ
cộng sản “của
dân, do dân, vì
dân”.
Tôi cứ suy nghĩ
không biết giờ
này trong lòng
em đang buồn hay
vui?
Chắc hẳn em sẽ
vui, vì được trở
lại nơi em đã
sống, có mẹ, có
người thân, có
ngôi nhà ấm cúng
của mình sau
những tháng ngày
đày đọa trong
nhà tù cộng sản.
Nhưng, chắc hẳn
em sẽ buồn, vì
ngày em ra đi
cách đây đã 3
năm và ngày em
trở lại hôm nay,
vẫn một không
khí ngột ngạt,
bụi bặm và ngày
càng ngột ngạt
hơn thế.
Chắc hẳn em sẽ
buồn hơn, vì khi
em đi, những cái
gọi là “dự án”
là “kế hoạch”
khai thác, bán
đổ bán tháo tài
nguyên, đất đai
của ông cha ta
chưa bị “lộ
sáng” để em đau
lòng. Ngày em
trở về, mọi thứ
đã phơi bày ra
trước mắt. Bọn
bành trướng Đại
Hán đã đưa người
vào tận mái nhà
Tây Nguyên dưới
nhiều hình thức.
Ngoài biển Hoàng
Sa đã mất từ
lâu, Trường Sa
cũng đang nằm
trong tay bọn
bành trướng,
nhiều ngư dân
đánh cá trêm
vùng biển nước
mình bị cấm
ngang nhiên, bị
bắt giữ, bị đánh
đập tàn nhẫn.
Có thể em ngạc
nhiên chăng và
hỏi “vậy vai trò
của nhà nước để
đâu”? cũng xin
nhắc lại với em
rằng nhà nước
“của chúng ta”
cũng đã phản
ứng, phản ứng
bằng cái băng
cassete cũ do
người phát ngôn
Bộ ngoại giao
tua lại “Việt
Nam có đầy đủ
bằng chứng...”
vậy là xong. Giờ
đây, nhà nước ta
luôn kêu rất to
rằng “đất đai
thuộc nhà nước
quản lý” rất
hùng hồn, rất
đanh thép, rất
kiên quyết.
Nhưng những lời
đanh thép đó chỉ
dùng khi nhà
nước muốn cướp
đất của nông
dân, của tôn
giáo, của nhà
thờ... còn khi
bọn bành trướng
đại Hán ngang
nhiên xâm lược
lãnh thổ, thì
nhà nước “của
chúng ta” nhũn
như con chi chi,
họ không dám lên
tiếng, họ không
dám mạmh mồm, họ
chỉ dám “giao
thiệp”... hầu
như “nhà nước
ta” đã không còn
“quản lý” những
nơi đó.
Lê Thị
Công Nhân thân
mến,
Những điều đó,
anh tin sẽ làm
em đau lòng hơn
dù em đã được ra
khỏi cái nhà tù
nhỏ.
Những ngày em đi
tù, muôn vạn ánh
mắt dõi theo em
từng tin tức
nhỏ, từng diễn
biến xảy ra với
em trong nhà tù.
Một nữ nhi mỏng
manh, chân yếu
tay mềm làm sao
đối đầu được với
muôn vàn mưu
gian quỷ kế của
nhà nước và nhà
tù cộng sản. Đã
có người từng
nói “nếu nhà
tù thực dân Pháp
ngày xưa cũng
như nhà tù cộng
sản thời nay,
thì làm gì còn
có cái nòi cộng
sản nảy sinh ra
trên đất nước
này” và
người ta thấy
tiếc, người ta
tiếc rằng tại
sao những nhà tù
kia vẫn để còn
sót lại loài
cộng sản để gây
hậu họa cho đất
nước đến nay.
Nhưng, ra khỏi
nhà tù nhỏ, em
lại được chứng
kiến những màn
bi hài kịch của
một nhà tù lớn.
Ở đó em sẽ thấy
“đảng quang
vinh” của chúng
ta đã làm gì để
xứng đáng là
“đội quân tiên
phong”. Trên
trang ngôn luận,
tiếng nói chính
thức của đảng đã
công nhận rằng
Biển đông là của
Trung Quốc,
trang web thương
mại Việt Trung
mà Tổng bí thư,
Chủ tịch nước hể
hả bấm nút cũng
ghi rõ ràng như
vậy. Rừng đầu
nguồn đang bị
bán hàng trăm
ngàn hecta, Tây
Nguyên vẫn cứ
rước giặc Tàu
vào ngồi chễm
chệ, hàng Tàu
độc hại vẫn tràn
ngập đầu độc
nhân dân ta.
Báo chí nhà
nước, truyền
thông nhà nước
rặt một giọng
hùa theo chính
sách bán nước và
phụ họa lũ cướp
nước. Những
tiếng nói cất
lên vì lòng yêu
nước, vì sự
trung thành, vì
sự thật... nhanh
chóng được mời
vào ngồi chơi và
nghỉ ngơi trong
các nhà tù
nhỏ...
Người dân ngày
càng lầm than,
giá cả tăng
chóng mặt, lạm
phát ngày càng
cao, đội ngũ
thất nghiệp ngày
càng lớn, cuộc
sống người dân
ngày càng bị đe
dọa đủ mặt... và
đảng ngày càng
giầu, quan chức
của đảng ngày
càng béo.
“Đảng quang
vinh” của chúng
ta, ngày càng
thể hiện đúng
bản chất của
mình, “hèn
với giặc, hung
hãn với dân”.
Những vụ việc
liên quan đến
đất đai của nhân
dân, hẳn em
không được chứng
kiến lực lượng
hùng hậu, hung
hãn vô cùng của
ngàn trùng điệp
điệp cảnh sát,
chó và công an
với đủ thứ vũ
khí được tậu từ
tiền của nhân
dân đóng góp để
trấn áp và để
cướp bằng được.
Những vụ Tòa
Khâm sứ, Thái
Hà, Tam Tòa,
Loan Lý, Bát
Nhã, Đồng
Chiêm... là
những minh chứng
hùng hồn và cụ
thể.
Ngày em trở về,
cũng là ngày em
chứng kiến Thánh
giá, biểu tượng
niềm tin của
người Kito hữu
chúng ta đã bị
đập nát và nhục
mạ bằng cả ngàn
cảnh sát, chó và
cán bộ trong đêm
tối. Em sẽ chứng
kiến những cảnh
đập phá mồ mả
nhân dân, kể cả
liệt sỹ, đuổi
sư, đánh tu sĩ,
đập linh mục và
đập nát Thánh
giá, đó là những
nấc thang cuối
cùng của sự suy
đồi của một nhà
nước độc tài.
Em cũng sẽ thấy
được những ngón
đòn hèn hạ bẩn
thỉu mà đảng ta
đã sáng tác ra
để quần chúng
nhân dân tự tiêu
diệt nhau với kế
sách “dùng
nhân dân đánh
nhân dân”
bằng một lực
lượng mới, đó là
“quần chúng
tự phát”.
Những ngón võ
bẩn đó chỉ duy
nhất là giữ bằng
được cái ghế
quyền lực trên
đầu trên cổ nhân
dân để mà kiếm,
để mà cướp, để
vinh thân phì
gia, kệ vận mệnh
đất nước đến đâu
thì đến, mất còn
không cần biết.
Em thân
mến,
Những điều trên
đây lẽ ra không
nên nói với em
giờ này, để dù
sao cũng nên
mang đến cho em
những niềm vui
nho nhỏ sau cả
ngàn ngày xa
cách. Nhưng sự
đời nhiều khi là
vậy, muốn cũng
chẳng đặng dừng,
thích cũng không
thể nào im. Vì
vậy những điều
đó có thể làm em
buồn nhưng là
thực tế.
Nhưng cũng đã có
những điều khác
hơn ngày em ra
đi, như những
tín hiệu của
cánh én báo mùa
xuân.
Sự đời là con
giun xéo lắm
cũng quằn, nhân
dân chịu đựng
chỉ đến một lúc
nào đó mà thôi,
lòng dân như
sóng cồn, như
bão lửa, nhận
thức người dân
không chỉ dừng
lại ở “ơn Đảng,
ơn Chính phủ”
hoặc “Đảng ta là
đạo đức, là văn
minh”. Nhân dân
đã dần dần thấy
được sự đạo đức
của “đảng ta”,
dân càng thấy
được sự anh hùng
của “đảng ta”
trước ngoại bang
như thế nào...
và lòng dân đã
nổi giận.
Ngày em đi, chưa
có cảnh hàng
chục ngàn giáo
dân với cành
thiên tuế trên
tay hiên ngang
vững bước đi bộ
hàng chục km đến
phiên tòa xử án
hô vang “vô
tội, vô tội, trả
đất nhà thờ”.
Ngày em đi, chưa
có những trí
thức đất nước
dám hiên ngang
ra trận bằng
những phản biện
hùng hồn làm
chùn tay những
kẻ rắp tâm bán
nước, rước voi
về giày mả tổ.
Ngày em đi, hàng
ngũ trí thức của
đất nước đang
chấp nhận chữ
"HÈN" để nín
thinh trước bạo
lực, nhưng giờ
đây, họ đã lên
tiếng. Những
ngón đòn bẩn
thỉu dành cho cá
nhân, những hành
động lén lút phá
hoại trái pháp
luật các trang
web, những hành
động dung túng
cho những quan
chức CS âm mưu
bán nước cho Tàu
vì "thân nhân
tốt" ngược lại
thì trấn áp
người dân và bịt
miệng họ đã bị
vạch mặt.
Cũng ngày em đi,
chưa có những
cảnh hàng ngàn
nông dân đi bộ
mấy chục km để
về Hà Nội kêu
cứu, khiếu kiện
và đã bị đánh
tập te tua,
nhưng họ đã tập
dượt cho chính
mình.
Ngày em đi,
người dân chưa
hiểu được mình
có quyền gì một
cách đầy đủ,
nhưng giờ đây họ
đã khác, họ đã
dám kiêu hãnh
đứng lên xác
nhận quyền của
mình mà bấy lâu
đã bị nhà nước
âm thầm cướp đi
coi đó là quy
luật.
Đó là những điều
khác so với
trước đây 3 năm
khi em ra đi.
Em Lê Thị
Công Nhân thân
mến,
Ngày em trở về,
mừng vui và âu
lo vẫn còn đó,
xin chúc em lại
sống một mùa
xuân, mùa xuân
ra trận với dũng
khí của tuổi trẻ
đã được luyện
rèn và của những
truyền thống nữ
anh hùng dân tộc
được đúc kết
trong em.
Hà Nội, Ngày
Xuân 6/3/2010